Hôm nay sinh nhất gấu Trắng, gấu trắng – trắng lắm, tròn lắm, thương lắm …

Biết gấu Trắng 6 tháng trước, để rồi … 6 tháng trước thương gấu Trắng hồi nào không hay, nhẹ nhàng, hiếm hoi như những cơn gió vào tháng 3 này. Gió len lỏi, gió nhè nhẹ lan vào tim, nhuộm vào đó một màu hồng đỏ thay cho sắc xám tím ngắt của những ngày không ai. Chưa một lời nói, chưa một câu hứa hẹn, tất cả trôi qua như tự nhiên, đến, để rồi giờ đây không bao giờ muốn gió đi mang theo màu hồng.

Khi màu hồng đã đủ làm tim say, cảm giác sợ một ngày quạnh hiêu, một ngày tim lại ngập trong xám… càng sợ ta càng cố giữ, nhưng cái gì nhiều quá thì cũng không tốt. Ừa, thì ta sai, nhiều lúc ta  biết vậy nhưng vẫn cứ làm… để gấu Trắng mệt mỏi, ta mệt mỏi …

Lâu rồi mới để cảm xúc tự do như vậy, vẫn một góc nhỏ đó – nơi có lẽ không dành cho ta, gấu Trắng vẫn vậy … đọc những dòng đó, ta buồn, nhưng cố kìm lại, mai là sinh nhật gấu Trắng mà … ta sao lại nói ra những lời làm gấu Trắng buồn … thôi thì viết đại ra đây – góc riêng khác của ta vậy.

Ủy mị – từ không dành cho một thằng con trai “mãn teen” (19 gần 20) vậy mà thằng con trai đó đang ở đây, type lên từng dòng ủy mị này. Blog này để nó đặt cái phần yêu đuối, mềm nhũn của tuổi 20. Blog khác nó lại đặt những thứ đại loại như niềm tin, như hy vọng, như sự mạnh mẽ … Ai không may lướt qua đây có lẽ sẽ hỏi: “Để làm gì???” Nó chẳng biết nữa! Một nơi chỉ riêng nó, viết nên những suy nghĩ thật nhất – những suy nghĩ tự đáy lòng – những thứ phũ phàng – dung tục mà, viết những câu văn dở ẹc, sai chính tả mà không ai nói gì …. đả động gì …

2008-07-06

Dizaime và những thứ ủy mị

Yêu trong ánh sáng – Đức Tuấn

Tìm trong trận bão đêm, để riêng ta thấy em
Tìm trong ngọn gió…ta đi tìm em…miệt mài
Tìm nơi đầu sóng kia, tìm nơi con nước chia
Tìm em ta rước em về với tim này…

Rồi yêu như là ko bao giờ gặp nữa
Yêu trong ánh trăng vàng khoe thân hình
Yêu trong đau đớn ta đang hoài than chính mình
Yêu ta có nói… nỗi điêu linh

Vì yêu thật khó khăn, để cho ta giữ em
Vì yêu là giết đi tâm bình an…ngày nào
Vì yêu sợ cách xa, sợ phải như cánh hoa (cánh hoa tàn mau)
Thì ta xin trói em vào với ta này…

Ngày ngập mưa, mưa ngập hẻm, hẻm ngập rác, rác lai láng.

Đầu nó như con hẻm, lềnh bềnh những thứ rác rưỡi.

Chán, muốn trốn cái thứ nước lênh láng này, cái thứ bẹp nhẹp ngoài kia.

Muốn tống cái thứ nhơ nhớp này, muốn trốn khỏi ngày ngập mưa, muốn về, về nhà.

Ghét mưa đất lạ lắm rồi, nhớ lắm, mưa Đà Lạt …

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.